Bài đăng

Trách nhau làm chi

Hình ảnh
Xin đừng trách em ơi xin đừng trách Chuyện tình buồn của hai đứa năm xưa Ðã bao ngày mình dãi nắng dầm mưa Kỷ niệm ấy đến giờ còn vương áo Em có biết tâm hồn anh ảo não Mộng tình Trăng còn thơ thẩn bên sông Em giận hờn cắt đứt tiếng tơ đồng Anh như thể chuồn chuồn kim gẫy cánh Anh tủi thân anh hận đời … xa lánh Càng xa em càng canh cánh bể dâu Bên người ta mà lòng dạ đâu đâu Luôn lo sợ em u sầu … hóa đá

Trúc Đào

Hình ảnh
Trời nào đã tạnh cơn mưa Mà giông tố cũ còn chưa muốn tàn Nhà người tôi quyết không sang Thù người tôi những đêm nằm nghiến răng Quên người - nhất quyết tôi quên Mà sao gặp lại còn kiên nhẫn chào Trích đoạn thơ của tác giả: Nguyễn Tất Nhiên Thì cũng mặc, điên cho đời bớt khổ Yêu người ta, yêu cho hết con tim Ghen, ghen đi, vạch lòng ra thổ lộ Để nghiền tan côi cút phiến môi mềm Ta vẫn ngồi nhuộm sầu làn mi úa Lắm Xuân rồi hụt mất bóng lương duyên Đã gặp người và xa người mấy thủa Thơ học hằn đội mãi lốt truân chuyên.

Bí quyết quay video phỏng vấn cá nhân

Hình ảnh
Ưu điểm của máy là zoom quang 37x trong thiết kế nhỏ gọn. Máy thiếu tính năng chống rung quang học. Tuy chất lượng video chưa hoàn hảo, nhưng Canon FS200 vẫn đứng trên hầu hết các máy quay cùng tầm giá. Với ba màu đỏ, trắng bạc và xanh lam, FS200 trông nhỏ gọn và khá gợi cảm. Nặng chừng 283,5gam và thân hình bỏ lọt túi áo khoác, chắc hẳn bạn chẳng kỳ vọng gì hơn ở một máy quay 37x và màn hình LCD 2,7 inch kiểu lật. Ở trung tâm phía sau máy là nút ghi video và phím tròn xoay chọn chế độ (Mode dial). FS200 cho phép quay phim và chụp ảnh tĩnh, có lựa chọn Dual Shot để bạn chuyển đổi giữa chế độ chụp ảnh tĩnh và quay video mà không cần phải thay đổi các chế độ (mặc dù bạn không thể chụp ảnh tĩnh khi đang quay video). Khe cắm thẻ nhớ SD/SDHC nằm ở dưới đáy. Nó thiếu lựa chọn mua thêm pin dung lượng cao và pin tiêu chuẩn đi kèm với máy chỉ cho phép quay video khoảng 1 giờ 40 phút.

Dona Dona

Donna donna 1. On a wagon bound for market There's a calf with a mournful eye. High above him there's a swallow Winging swiftly through the sky. How the winds are laughing They laugh with all their might Laugh and laugh the whole day through And half the summer's night. Dona dona dona dona Dona dona dona dona Dona dona dona dona Dona dona dona dona 2. "Stop complaining," said the farmer "Who told you a calf to be; Why don't you have wings to fly away Like the swallow so proud and free?" 3. Calves are easily bound and slaughtered Never knowing the reason why. But whoever treasures freedom, Like the swallow must learn to fly

Giao thừa xa xứ nhớ Má.

Hình ảnh
Người viết: Vô Danh Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi. Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên. - Ê, tao thấy rồi! Mẹ mày chỉ có một mắt! Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó, đi học về tôi nói thẳng với bà. - Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!

Sống trọn vẹn từng ngày

Hình ảnh
Bạn hãy tưởng tượng cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có năm quả bóng mang tên là: công việc, gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh thần. Bạn đang tung chúng lên không trung. Bạn sẽ hiểu ngay rằng công việc là quả bóng cao su . Vì khi bạn làm rơi nó xuống đất, nó sẽ nảy lên lại. Nhưng bốn quả còn lại – gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh thần – đều là những quả bóng bằng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả nó sẽ bị trầy sướt, có tì vết, bị nứt, bị hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ nát mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn phải hiểu điều đó và cố gắng phấn đấu giữ được sự quân bình trong cuộc sống của bạn .

Cách nhìn cuộc sống

Hình ảnh
John là một ông lão ít nói và thông thái. Ông thường ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ trước hiên nhà, nhìn mọi người qua lại. Đôi khi ông vẫy tay chào họ. Một hôm, cô cháu gái nhỏ của ông John ngồi xuống cạnh ông mình, và cả hai cùng nhìn những người qua lại trước nhà họ. Một người đàn ông lạ, cao lớn, anh ta nhìn quanh như tìm một nơi nào đó để dừng chân, rồi tiến đến gần hỏi ông John: - Trong ngôi làng này người ta sống kiểu gì hả ông lão? Ông John chậm rãi hỏi lại: - Vậy nơi mà anh vừa đi khỏi, người ta sống ra sao?